Monday, March 16, 2015

Nấm Ngọc Hương Thiền

Miền Tây bắc Hoa Kỳ núi rừng hùng vĩ, nơi đây mưa nhiều do gần Thái Bình Dương. Cũng chính vì yếu tố thiên nhiên này, rừng núi ở đây có vô số loài nấm mọc, trong đó có loài cực kỳ quý hiếm. 

Là thành viên của Hiệp hội Nấm rừng, người viết thường có những chuyến đi khảo sát. Trong một lần dừng chân tại thị trấn nhỏ dưới rặng núi Cascade, khi tiếp xúc người dân địa phương để tìm hiểu đặc chủng nấm trong vùng, người viết được kể cho nghe về câu chuyện một thiền sư sống đơn độc giữa núi rừng.

-----------
Thị trấn Ran nhỏ bé, khoảng vài trăm cư dân, nằm giữa rừng già đại ngàn, không xa lắm là dãy núi Cascade hùng vĩ mùa đông phủ tuyết. Mười năm trước, dân nơi đây bàn tán về người đàn ông tuổi ngoài 70 nhưng dáng dấp khỏe mạnh, nhân cách nhẹ nhàng vi diệu như một ông tiên. Cứ mỗi độ hoa lê rừng nở trắng xóa trên triền núi, người dân lại thấy ông lái chiếc xe pickup cũ từ đường mòn trên núi cao vào trung tâm thị trấn rồi dừng tại nhà dưỡng lão dành cho người nghèo. 

Mỗi tuần ông đến đây hai lần, từ sáng sớm cho đến chiều. Ông nấu cho người già ăn, đánh dương cầm cho người già nghe, chỉ cho họ cách đi, cách ngồi, cách thở. Mà lạ thay, ông làm việc gì cũng chậm rãi nhưng đầy năng lượng tươi vui. Mỗi lần có ông, nhà dưỡng lão bừng lên sức sống, được thay luồng khí mới. Các cụ già ánh mắt rạng ngời, nụ cười rạng rỡ như những đóa hoa vừa được tưới tẩm tình thương.


Khi lá rừng chuyển sang màu vàng cũng là lúc người dân thị trấn không còn thấy ông nữa. Các cụ già cố gắng làm theo lời ông chỉ dẫn để cuộc sống an lạc, tâm linh hơn. Nhưng không có ông, nhà dưỡng lão như mất đi lò sưởi ấm mùa đông, trở nên trầm buồn lạnh lẽo. Các cụ già từng ngày nhìn ra khung cửa sổ giữa màu tuyết trắng mênh mông lại mỏi mắt trông chờ những cánh hoa lê rừng nở trắng.
***
Ông Ken từng thọ giáo, học thiền, học Phật nhiều năm từ Đức Dalai Lama, Thiền sư Suzuki. Ông vốn là nhà khoa học nghiên cứu về tác động môi trường từ chất thải hóa học do con người tạo ra. Một hôm đọc tập san chuyên ngành Khoa học Môi trường, trong đó có bài nói về triết lý Phật giáo nhấn mạnh đến mối tương quan, tương tức của vạn vật đã làm ông ngạc nhiên về tính khoa học của một tôn giáo mà trước đây ông cho là quá cổ xưa lạc hậu. 

Ông không ngờ từ ngàn xưa tôn giáo ấy đã biết quý trọng cây cỏ mọi loài sinh linh và chỉ ra mối liên hệ mật thiết cần bảo vệ. Từ đó ông tìm hiểu về Phật giáo nhiều hơn. Ông đã trải qua từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi nghiên cứu kho tàng kinh điển bao la của đạo Phật. Ông quyết định trở thành người con Phật sau chuyến du hành sang Dharamshala - Ấn Độ dự khóa tu do ngài Dalai Lama giảng dạy.

Trước khi về hưu, ông tìm mua khu đất rừng rộng mấy mươi ha trên triền núi dãy Cascade miền Tây bắc Hoa Kỳ. Ông cho dựng căn nhà nhỏ làm bằng cây rừng thô ghép lại (cabin). Đây là ước mơ bao năm của ông có được nơi yên tĩnh, hoang dã để tu tập và viết những bài nghiên cứu cho các tạp chí Phật giáo bằng Anh ngữ. Dù đã về hưu nhưng ông rất tinh tấn, năm giờ sáng ông thức dậy pha trà, đốt nén hương ngồi thiền. Sau buổi ăn sáng, ông thiền hành, thả bộ theo con suối bên hông nhà xuống cánh rừng sồi phía dưới.


Trong một buổi thiền hành cuối thu, ngồi nghỉ chân bên bờ suối ngắm nhìn cánh rừng ngợp lá vàng bay trước mặt, ông thấy mấy chú sóc từ trên cây leo xuống, vừa đi chậm rãi vừa đánh hơi thảm lá vàng dưới đất. Chợt chúng dừng chân, moi lên dưới thảm lá mục những viên củ rừng to bằng trứng chim cút, có viên to bằng quả chanh rồi đem về tổ trên cây cao cất giấu. 

Tò mò, ông tới nơi chúng đào, dùng nhánh cây rừng khơi xung quanh, vài viên củ rừng trăng trắng hiện ra. Ông đưa lên mũi, thoang thoảng mùi hương nhẹ phảng phất. Như không tin vào thính giác mình, ông đem xuống bờ suối dùng hòn đá có góc cạnh bén cắt đôi, hương thơm theo vết cắt lan tỏa đậm đà, một thứ hương không nồng, không nặng, rất nhẹ nhàng tinh tế dễ chịu.

Ông Ken thầm thốt lên: - Nấm trúp-phồ! (truffle).

Ông không ngờ cánh rừng do mình làm chủ có loại nấm vô cùng quý hiếm này, mỗi ký được bán lên tới cả 5-10 ngàn USD. Đây là loài thực phẩm mắc nhất thế giới. Ông quay lại chỗ sóc đào, lượm thêm một viên nấm rồi tiếp tục thiền hành trở về nhà. Sau khi rửa sạch, ông thành kính bỏ viên nấm vào dĩa dâng lên bàn thờ Phật như dâng lên viên ngọc quý báu ban tặng từ đất trời. 

Suốt ngày đó, ông vẫn làm những công việc bình thường, mỗi khi ý niệm truffle phấn khích nổi lên, ông theo dõi hơi thở, điều tâm thanh tịnh trở lại.

Hôm sau, thay vì thắp nhang lễ Phật trước khi ngồi thiền như thường lệ, ông cắt một phần viên nấm thành những lát mỏng thay thế mùi nhang. Trong thiền phòng giữa không gian yên tĩnh núi rừng trùng điệp, mùi hương nấm nhẹ nhàng lan tỏa. Khi hơi thở đã rất nhẹ rất sâu, tâm đã lắng đọng trong sáng, ông Ken bắt đầu suy nghĩ phải làm gì với kho báu giữa rừng già? 

Ông đã bỏ tất cả để tìm đến chốn này, tiền hưu trí hàng tháng ông dùng chỉ một phần rất nhỏ, hầu hết gởi tặng các tu viện, cơ sở thiện nguyện. Không khéo cánh rừng này sẽ đốt tan công phu tu tập của ông, trở thành nơi tranh chấp gây tạo ác nghiệp.
***
Mùa thu khi lá phong, lá sồi chuyển sang màu vàng cam rực rỡ cũng là lúc ông Ken bắt đầu thu hoạch truffle. Đối với người chuyên môn tìm loại nấm quý này, họ luôn sử dụng chó hoặc heo để phát hiện những viên nấm được giấu kín dưới lớp thảm mục rừng. Riêng ông Ken cách tìm nấm cũng không khác chi hành thiền. 

Mỗi ngày ông thiền hành đến cánh rừng, chọn một chỗ khác hôm qua, ngồi xuống hít thở khí trời, nghe tiếng chim hót líu lo, nhìn những chú sóc nhỏ chạy tung tăng tìm nấm. Ông chờ chúng lấy xong, tới chỗ chúng đào lấy những viên nấm còn sót lại xung quanh. Loài sóc đã quen hình dáng ông bao năm qua nên không hề có chút sợ hãi. Từ ngày thấy ông “mót” nấm mà không tranh giành với chúng, loài sóc hiểu được. Chúng thương ông, đào nhiều nơi nhưng lấy đi rất ít, như làm dấu giúp ông thu hoạch tốt hơn.

Mùa nấm truffle kéo dài 2 tháng, bắt đầu từ cuối tháng 9 đến cuối tháng 11. Mỗi tuần ông Ken thu hoạch được vài ký, ông bán hết cho nhà thu mua, chỉ giữ lại một ít thay nhang cúng Phật mỗi sáng ngồi thiền. Ông gởi trọn số tiền bán nấm thông qua trương mục vô danh cho viện dưỡng lão dưới chân núi nơi ông thường làm việc thiện nguyện.
***
Mùa xuân năm ấy, khi hoa lê rừng nở trắng trên triền núi, các cụ già trong viện dưỡng lão lại háo hức chờ đón ông Ken. Một tuần qua, hai tuần qua, hoa lê đã rụng tàn, màu xanh lá rừng đã trỗi dậy nhưng ông Ken vẫn không xuất hiện. Người dân thị trấn Ran xôn xao bàn tán không biết chuyện gì đã xảy ra trên núi cao. Họ vận động chính quyền địa phương cùng cư dân dành một ngày cuối tuần lên núi tìm hiểu sự tình.

Sáng sớm, đoàn xe vài chục chiếc chậm rãi theo con đường mòn gồ ghề đầy sỏi đá tiến vào dãy núi Cascade. Trên con đường độc đạo hoang vu, giữa lưng chừng núi, căn nhà gỗ đơn sơ đậm nét dưới ánh mặt trời. Viên cảnh sát thị trấn (Sheriff) dẫn đầu cho xe dừng lại, đi bộ đến căn nhà có nhiều cỏ dại mọc cao như báo hiệu đã lâu không ai chăm sóc. Viên cảnh sát gõ nhẹ cửa nhiều lần nhưng không tiếng trả lời. Bỗng người dân đi theo hốt hoảng la lên bên cánh cửa sổ hông nhà:

- Coi kìa! Có phải ông Ken?

Phía sau khung kiếng bụi mờ, một thân thể bất động da nhăn khô đang ngồi trước tượng Phật cổ xưa. Viên cảnh sát phá vội ổ khóa cánh cửa ra vào: Mùi hương thơm từ trong nhà thoát ra làm mấy chục cư dân thị trấn Ran ngạc nhiên trầm trồ. Bước vào trong, bên cạnh thân thể khô cứng đang nhập định còn có nhiều khay đựng đầy nấm truffle thái mỏng đã khô nhưng vẫn tỏa mùi hương ngào ngạt.

Người ta tìm thấy tờ di chúc để lại trên bàn Phật, ông hiến tặng toàn bộ đất đai tài sản cho viện dưỡng lão, đồng thời tiết lộ điều bí mật được giữ kín lâu nay về cánh rừng có nấm truffle. Ông cẩn thận ghi chép điều kiện bắt buộc để nhận tài sản là phải có một ủy ban giám sát khai thác nấm truffle theo cách ông làm: Tôn trọng và bảo vệ loài sóc trước khi thu hoạch cho loài người vì chúng là chủ nhân đầu tiên kho báu này.

Mọi người không ngờ chính ông là nhà hảo tâm vô danh đóng góp tài chánh duy trì viện dưỡng lão nhiều năm qua!

Ngày làm lễ hỏa thiêu rải tro bên bờ suối theo lời ông dặn trong di chúc, thị trấn Ran hầu như tham dự không thiếu một người. Từ cậu bé nhà nghèo bỏ báo buổi sớm mai cho đến cụ già trong viện dưỡng lão đều được giúp đỡ phương tiện lên núi. Lần đầu tiên cư dân thị trấn Ran gắn bó chăm sóc lẫn nhau như đại gia đình. 

Đoàn xe hơn trăm chiếc chậm chạp trên con đường gồ ghề tiễn ông đi. Cư dân khóc sướt mướt, thương mến cảm phục một nhân cách vi diệu sống trọn đời không những cho tha nhân mà ngay cả muôn loài.

Huyền Lam 
(Giác Ngộ - Số đặc biệt xuân Ất Mùi)

Tuesday, May 20, 2014

Cẩn thân khi "học bổng" là kinh doanh giáo dục


Việt Nam có  thu nhập bình quân đứng thứ 130/195  thế giới nhưng là quốc gia có số du học sinh đứng thứ 8 tại Hoa Kỳ.  Theo tổng kết tháng 11 năm 2013, hiện có 16 ngàn sinh viên Việt Nam du học tại Mỹ. [1]


Điều này nói lên người Việt Nam vô cùng hiếu học, khao khát được mở rộng tầm mắt, được thu thập kiến thức từ quốc gia giàu mạnh nhất thế giới.  Đây cũng là niềm vui cho đất nước khi có được nguồn tri thức đào tạo từ nước ngoài góp phần phát triển quê hương.
Tuy nhiên con số hàng chục ngàn sinh viên này cũng là miếng mồi ngon, nguồn lợi lớn cho các  công ty kinh doanh giáo dục, những ngôi trường bệ rạc thiếu kinh phí sắp đóng cửa, những học bổng mù mờ được che đậy bằng hào quang mỹ từ nhằm chiêu dụ, cài học sinh vào thế chẳng đặng đừng.  

Hơn 30 năm sống tại Mỹ, tôi chứng kiến du học sinh 10 năm trước hầu hết được đào tạo tại đại học có chất lượng uy tín,  thông qua học bổng nhà nước, tổ chức phi chính phủ, ban ngành đa quốc gia v.v.  Du học sinh những năm  gần đây dù số lượng rất lớn nhưng hầu hết học ở trường làng (cộng đồng - community college), hoặc các trường tư thục mà chất lượng giáo dục là một dấu hỏi.

Hầu hết sinh viên đến Mỹ được sắp xếp sống tại nhà người địa phương.  Đây là những người ký hợp đồng với nhà trường nhằm kiếm thêm thu nhập.  Có người chuyên kinh doanh bằng nghề nuôi du học sinh, nhận 5-10 sinh viên về nhà, thu lợi vài ngàn usd mỗi tháng.  Cũng không ít trường hợp du học sinh bị người nuôi vô trách nhiệm, ăn uống thiếu thốn, nhét nhiều học sinh vào phòng chật chội, hoặc phòng dựng tạm trong nhà xe không đủ ấm.  Trường hợp cảnh sát địa phương phát hiện xử phạt đóng cửa cũng xảy ra.  Ngoài trừ con cháu nhà khá giả hoặc có bà con thân thuộc tại Mỹ, đời sống du học sinh rất chật vật, nếu được cơ sở thương mại người Việt cho đi làm chui là một điều may mắn.  Những trường nằm xa trung tâm người Việt, du học sinh nghèo chỉ còn biết cách nhịn tối đa chi tiêu nhằm tiết kiệm tiền cho gia đình bên Việt Nam.  

Hiện tại có khá nhiều trường vàng thau lẫn lộn từ Hoa Kỳ hợp tác cùng công ty tại Viêt Nam mở văn phòng chiêu sinh.  Việc chọn trường tương đối tốt cũng đòi hỏi nhiều nổ lực tìm hiểu, so sánh, kiểm chứng.  Dẫu vậy trên cương vị khách hàng có quyền chọn lựa, với thời gian, sinh viên cũng có thể thanh lọc được trường tốt nhất.

Tuy nhiên dạng chiêu sinh tinh vi nhất, hiệu qủa nhất của các trường tư thục không tiếng tăm chính là sử dụng "học bổng".  Phương pháp tuyển sinh này khá thành công tại Hoa Kỳ và đang du nhập vào Việt Nam với thập phần thuận lợi do tâm lý người Việt khi nghe chữ "học bổng" là nghĩ đến tính nghĩa hiệp cao cả, giúp người giúp đời. Tôi tạm sử dụng cụm từ "kinh doanh học bổng" để nói về loại tuyển sinh này.  Trước hết chúng ta tạm điểm qua những dạng học bổng chính để sau đó phân biệt được loại "kinh doanh học bổng".

Học bổng từ các trường danh tiếng: Nếu học bổng đến từ trường top 100, (thậm chí top 200), chúng ta có thể an tâm đây là học bổng thứ thiệt. Điều kiện xin học bổng đòi hỏi sinh viên xuất sắc không những trên lãnh vực học tập mà còn những kỹ năng lãnh đạo, từ thiện, giao tế.  Số tiền học bổng trao tặng tùy thuộc vào thu nhập của gia đình ứng viên. Mục đích học bổng là khi đã chọn bạn, trường sẽ giúp bạn đủ khả năng theo học.  [2] Tham khảo trang mạng http://colleges.usnews.rankingsandreviews.com/best-colleges/rankings?int=9d5a08 để định giá ngôi trường.

Học bổng từ các bộ ngành quốc gia hoặc Liên Hiệp Quốc: nhằm giúp đỡ một ban ngành trong quốc gia đang thiếu nhân sự về lãnh vực đang cần. Sinh viên có thể an tâm với loại học bổng này do những luật lệ ràng buộc phải minh bạch mọi khâu tuyển chọn.

Học bổng từ các tổ chức bất vụ lợi (non-profit organization):  dạng học bổng giúp nghèo vượt khó, có tài năng nhưng hoàn cảnh khó khăn.  Thông thường dạng học bổng này cho phép người trúng tuyển chọn trường học. Nếu ràng buộc phải theo học trường nhất định và ngôi trường đó là trường tư, sinh viên cẩn thận nghiên cứu thêm trong  phần "học bổng kinh doanh" để tránh trường hợp tổ chức bất vụ lợi chỉ là bình phong cho hoạt động kiếm tiền.
Học bổng kinh doanh:  Đây là loại học bổng trá hình thông qua các qũy học bổng có tên gọi, mục đích hoạt động rất cao đẹp nhưng thực chất nhằm thu gom sinh viên kiếm thêm lợi nhuận.  Họ lập ra quy trình xin học bổng rất chuyên nghiệp, nhìn thoáng qua không khác gì các qũy học bổng uy tín, tuy nhiên hầu hết ai nộp đơn thì họ đều cấp.  Sinh viên cần cẩn trọng với dạng tuyển sinh này, bởi trong tâm trạng như được ban ơn, tự hào khi được nhận học bổng, sinh viên trở nên thụ đông không tìm hiểu sâu xa để nắm rõ toàn bộ số tiền phải bỏ thêm.   Cũng không quá khó để nhận diện loại "học bổng kinh doanh".  Chúng thường chỉ cấp học bổng duy nhất cho một ngôi trường tư - dạng làng, vô danh nào đó.  Tuy nhiên đối với người VN trong nước, không nắm rõ tiêu chuẩn trường tại Mỹ  rất dễ bị chiêu dụ qua những thông báo xét tuyển học bổng vô cùng cao thượng.

Thông thường "học bổng kinh doanh" được thiết kế như sau:

  • Trường cho thành lập qũy học bổng có tên gọi không dính đến tên trường.  Khi trường mở đợt tuyển sinh cho năm học mới, qũy học bổng ra thông báo đến các phương tiện truyền thông về việc tài trợ cho học bổng.  Phương thức này có tác dụng mạnh hơn phương thức tuyển sinh thông thường.  Riêng tại VN, giới truyền thông đôi khi chưa nắm rõ đã nhầm lẫn viết bài ca tụng,  tạo thêm một màn quảng cáo tuyển sinh miễn phí cho công ty kinh tài giáo dục.

  • Nhằm hổ trợ học bổng ai xin cũng cho một phần, trường tăng học phí.  Điển hình như  tiền học chính thức chỉ 10,000usd một năm sẽ tăng thành 15,000usd, tặng học bổng 5000usd.  Sinh viên sau khi mệt nhọc làm hồ sơ, trải qua phỏng vấn căng thẳng, sẽ sung sướng hãnh diện nhận 5000usd ấy mà quên tìm hiểu với số tiền phải đóng thêm 10,000usd sẽ có trường nào uy tín,  tốt đẹp hơn?

  • Dùng học bổng toàn phần lẫn lộn với học bổng một phần để tạo nên sự chú ý của sinh viên. Ban tổ chức mập mờ không đưa ra quota cấp học bổng toàn phần là bao nhiêu trong đợt xét tuyển.  Thông báo học bổng toàn phần bao giờ cũng được ban tổ chức nhấn mạnh đưa lên trên nhưng thực tế qua mỗi đợt xét tuyển, đôi khi không có hoặc chỉ 1 hoặc một ít học bổng toàn phần được cấp sử dụng như công cụ quảng cáo.  

  • Hứa hẹn cấp học bổng một phần trong khóa đầu, nếu "giỏi" sẽ được cấp học bổng toàn phần trong những khóa tới.  Tiêu chụẩn để đạt chữ "giỏi" không được ban tổ chức liệt kê. Sinh viên theo học khóa đầu với kỳ vọng được tài trợ toàn phần, cuối cùng phải ráng theo toàn bộ vì không muốn mất thời gian chuyển đổi chương trình học.  Những trường uy tín, sinh viên sau khi xong một môn học, nếu muốn đổi trường thì tín chỉ cho môn học ấy thường được các trường khác chấp nhận, khỏi phải học lại.  Trước khi chấp nhận loại học bổng kinh doanh này, sinh viên nên tìm hiểu vấn đề chuyển trường.  Đây cũng là phương cách cho ta biết về độ uy tín đào tạo của trường.

  • Thâu lệ phí khi đăng ký xin học bổng.  Tuy không nhiều tổ chức "kinh doanh học bổng" thâu phí xét duyệt đơn, nhưng nếu sinh viên tình cờ thấy, thì theo lời khuyên của khá nhiều cơ quan uy tính tại Hoa Kỳ, như tập đoàn truyền thông hàng đầu thế giới US News:  Đây là điều đầu tiên phải tránh xa loại học bổng này.  Bởi qũy học bổng chân chính giúp đỡ sinh viên sẽ không bao giờ đòi phí [3]

"Kinh doanh học bổng" xuất hiện tại Việt Nam?

Có khả năng loại này xuất hiện ở VN nhưng ít người phân biệt được. Trong năm 2013, tôi tình cờ biết đến qũy học bổng Lửa Việt (Viet-Flame) do một số sinh viên được cấp học bổng nhờ kiếm thêm thông tin.  Học bổng Lửa Việt được ông Alan Phan thông báo trên trang mạng "Góc Nhìn Alan", cấp học bổng toàn phần và bán phần cho sinh viên theo học tại trường Bristol University, vốn là trường tư, thuộc dạng kinh doanh kiếm lời (for profit)[4].  Ông Alan là nhà đầu tư đồng thời cấp học bổng [5]

Toàn bộ sinh viên tìm tôi tư vấn đã tốn rất nhiều thời giờ làm đơn, viết luận văn, chuẩn bị tài liệu theo yêu cầu ban tuyển chọn.  Từ giai đoạn nộp đơn, phỏng vấn cho đến khi chờ đợi kết quả, các em rất phấn khởi, kỳ vọng, bày tỏ lòng ngưỡng mộ, chân thành cám ơn nhà tài trợ học bổng như những bậc vĩ đại giúp nước giúp dân, được ghi lại trong phần comment của blog "Góc Nhìn Alan" rất phong phú.  

Việc qũy học bổng ra thông báo: "...sinh viên sẽ được tuyển chọn trong các ứng viên để nhận học bổng từ 5,000 đến 15,000 USD..." đã khiến các em mơ tưởng sẽ được nhận con số lớn, nhất là những em có tài chánh eo hẹp

Tuy nhiên khi được thông báo chỉ nhận học bổng "một phần", phải đóng thêm học phí phần còn lại rất lớn so với thu nhập bình quân tại VN, các em đã thất vọng.  Theo chúng tôi tìm hiểu, chưa có em nào xác nhận được trợ cấp học bổng toàn phần trong đợt tuyển chọn 2013 vừa qua.    

Sinh viên nghèo từ chối học bổng vì không đủ tài chánh đóng phần còn lại.  Số sinh viên đủ khả năng tài chánh nhưng đặt chất lượng học tập lên hàng đầu từ chối nhận học bổng cũng không ít.  Theo thông tin trao đổi trên mạng giữa các em, lý do từ chối như sau:
  • Nhờ người quen tại Mỹ đến tận nơi tìm hiểu về ngôi trường Bristol University, trường thuộc dạng làng, không campus, chuyên đào tạo nhân viên thư ký tòa án, vừa đổi tên từ Kingston College thành Bristol University, mới cung cấp chương trình học MBA (quản trị kinh doanh).  Chất lượng MBA khó lòng kiểm tra, hiếm sinh viên từng học qua để kiểm chứng.
  • Trường này không phải là trường Bristol University nổi tiếng toàn cầu tại Anh, cũng không phải là chi nhánh.  Việc nhầm lẫn tên trường dễ tạo ra nghi ngờ.
  • Phải học 8 môn trực tuyến online(truyền từ Mỹ) tại VN trong tổng số 12 môn cho chương trình MBA.
  • Hứa hẹn cho thêm học bổng phần 2 nếu học xong phần 1 nhưng không đưa ra số lượng sẽ cấp.
  • Với số tiền phải bỏ thêm, sinh viên có thể tìm trường khác có uy tính lâu năm, chất lượng rõ ràng hơn. Nhất là dạng online sẽ không giúp sinh viên kỹ năng giao tiếp, thảo luận cộng đồng...

Đối với những sinh viên khá giả nhận học bổng theo học chương trình MBA tại BU thì các em cho biết lý do theo học:
  • Bổ sung kiến thức cho những ai đã có kinh nghiệm đi làm và cần bằng cấp để thăng tiến cũng như không có thời gian đến lớp học.  
  • Một hình thức đến Mỹ du học và bản thân có đủ tài chánh.
  • Sinh viên đang theo học cũng đưa ra lời khuyên:  Đây không phải là "học bổng" cho sinh viên nghèo, cũng không mấy thích hợp cho những bạn cần bằng MBA để kiếm việc làm trong lãnh vực này.

Điều sinh viên cần lưu ý cho đợt tuyển chon 2014 của qũy học bổng Lửa Việt:

Năm nay trên blog "góc nhìn Alan" và qũy học bổng Lửa Việt có ra thông cáo tài trợ 100 học bổng [6].  Đồng thời ban xét tuyển đã xử dụng lần "đầu tiên":  Sinh viên phải đóng trước 150 usd lệ phí để xin học bổng và sẽ dùng làm phí ghi danh nếu được cấp học bổng.  Nếu tính theo số người được cấp học bổng nhưng không thèm nhận năm ngoái, thì số tiền này là "một số tiền" có được trả lại không?

Lời khuyên:  Sinh viên nên tìm hiểu rõ ràng về trường học, phương thức và môi trường học, đọc kỹ điều kiện xin học bổng Lửa Việt tại website:  http://us-study.org/

Yêu cầu ban tuyển chọn đưa ra con số học bổng toàn phần, bán phần sẽ cung cấp năm nay và đã cung cấp năm vừa qua.  Liên lạc các sinh viên từng được cấp học bổng nhưng không nhận và cả sinh viên đang theo học để nắm thực tế trước khi đóng 150 usd lệ phí.  Tham khảo thêm trên mạng về dạng học bổng đòi đóng trước lệ phí khi nộp đơn [3]

Chú Thích:
[1] - số lượng sinh viên du học tại Mỹ - nguồn:  http://vietnamembassy-usa.org/news/2013/11/vietnam-has-16098-students-us

[2] - trang mạng đánh giá trường - nguồn: http://colleges.usnews.rankingsandreviews.com/best-colleges/rankings?int=9d5a08

[3] - trang mạng cảnh báo "học bổng" - nguồn:
[4] - trang mạng đánh giá trường Bristol thuộc dạng  trường tư  kiếm lời  - nguồn: http://www.campusexplorer.com/colleges/B3743AC4/California/Anaheim/Bristol-University/

[5] - Ông Alan Phan và qũy học bổng Lửa Việt - nguồn:
[6] - thông báo học bổng Lửa Việt 2014 - nguồn: http://www.gocnhinalan.com/cac-hoat-dong-khac/hoc-bong-lua-viet-du-hoc-tai-hoa-ky-2014.html


Huyền Lam

Đây là bài viết có khá nhiều góp ý từ những người sống tại Hoa Kỳ về lãnh vực học bổng mà tôi viết cách đây một năm liên quan đến Lửa Việt: https://www.facebook.com/lamhuyen/posts/716631555018367

Wednesday, May 7, 2014

Biển Đông - Những Ngày Nóng Bỏng

Lời tựa:  Đáng lý ra trong mùa Phật Đản này, tôi sẽ hòa nhịp yêu thương trong cung đàn từ bi vũ trụ. Thế nhưng những ngày qua, những cơn sóng lòng về miền đất tôi đã bỏ đi gần 35 năm bùng lên mãnh liệt. Tôi viết bài này - thương cho đất nước sinh ra tôi, thương lắm người dân tôi, và ôi thương quá những người lính dù thế cố sức yếu vẫn "thép đã tôi thế đấy" giữa bầy sói bạo tàn

Nhiều năm tháng trôi qua, nhất là gần đây, tin tức dàn khoan dầu khổng lồ Trung Quốc cùng đoàn tàu 80 chiếc ngang nhiên xâm nhập hải phận Việt Nam , định bám trụ khai thác dầu khí đã làm người con đất Việt cảm thấy chính mình bị xúc phạm. 

Trước sự leo thang lấn chiếm vùng biển của đối phương,  một cuộc chiến đẫm máu bảo vệ chủ quyền đất nước có thể xảy ra.  Khác với chiến tranh chống thực dân đế quốc trước đây, khi mà Việt Nam ít nhiều được sự giúp đỡ khí tài từ các nước thuộc khối này khối kia,  lần này Việt Nam chúng ta phải chống lại kẻ xâm lăng mạnh gấp trăm lần bằng chính tự sức mình.    Trung Quốc có dân số hơn ta gấp 15 lần, phi cơ, tàu chiến, tàu ngầm hơn ta gần trăm lần, ngân qũy dự trữ hơn 3 ngàn tỉ USD, có nghĩa là đủ tiền chi cho quốc phòng hơn ta cả mấy trăm lần. 

Tự ngàn xưa, cha ông ta đã bao lần chống lại kẻ xâm lăng truyền thống này trong hoàn cảnh khó khăn cũng không khác chi ngày hôm nay.  Cha ông ta dù lúc chậm lúc nhanh  nhưng bao giờ cũng chiến thắng lẫy lừng, đẩy đối phương rút chạy khỏi biên thùy.   Cũng chỉ mới năm 1979 đây thôi, Trung Quốc đã đem đại đoàn 600 ngàn quân lính tràn vào đánh chiếm miền bắc nhưng cũng phải chuốc lấy thảm bại rút quân trở về.  Sở dĩ cha ông ta làm được chuyện phi thường ấy là do lòng yêu nước tột cùng, trên dưới một lòng đoàn kết, đồng sức, đồng tâm, dũng cảm đánh thắng giặc bằng những chiến lược đầy trí tuệ.

Nếu chúng ta noi gương tiền nhân, chắc chắn chúng ta cũng sẽ chiến thắng dẫu sẽ gặp muôn vàn khó khăn, hy sinh to lớn.  Chiến thắng này có giá trị không những cho riêng Việt Nam mà toàn thế giới.  Cũng như chiến thắng Điện Biên Phủ ngày xưa, Việt Nam đã tạo niềm tin, mở đường cho các nước thuộc địa vùng lên đòi quyền độc lập, và cũng từ đó thay đổi tư duy của kẻ xâm lược hành xử nhân bản hơn.  Chiến thắng bảo vệ chủ quyền tổ quốc lần này  sẽ giúp các nước lân bang tránh được hoạ bành trướng bá quyền của Trung Quốc và thay đổi tư duy kẻ gây hấn để sống hoà bình cùng các nước trong khu vực.

Người Việt Nam có thể tự hào là dân tộc yêu chuộng hoà bình, hiền lành, bao dung nhất thế giới.  Tinh thần bất khuất nhưng từ bi của các bậc anh minh như Vua Trần Nhân Tông - đánh thắng giặc xong làm vị thiền sư hiền lành -  luôn chảy thầm lặng trong huyết quản người Việt:    Khác với rất nhiều quốc gia trên thế giới không hề tha thứ kẻ cựu thù như người Hoa, người Hàn thỉnh thoảng biểu tình bài Nhật cho những chuyện thuộc thế chiến thứ 2.  Người Việt Nam dẫu bị Pháp đày đoạ cả trăm năm chết vô số kể, bị Nhật làm chết đói cả 2 triệu người... nhưng người Việt Nam sau chiến thắng vẫn thân thiện, niềm nở với kẻ cựu thù.

Việt Nam luôn mong cầu Trung Quốc đừng bao giờ tạo nên cuộc chiến này,  ao ước được làm người bạn làng giềng chân tình, giúp đỡ khi hoạn nạn, cùng chia ngọt sẽ bùi.   Tuy nhiên khi bị xâm lăng, Việt Nam sẽ không còn con đường lưạ chọn nào khác hơn là dốc toàn lực chiến đấu bảo vệ tổ quốc.  Người con đất Việt  đặt trọn niềm tin vào Quân Đội Việt Nam bởi lẽ không có quân đội nào sánh bằng.  Quân đội quả cảm thần thánh ấy dù khí tái thua kém đối phương rất nhiều nhưng lịch sử đã minh chứng hùng hồn:  đánh đuổi phát xít Nhật vào năm 1945, quân đội Pháp vào năm 1954,...quân đội Trung Quốc vào năm 1979.   Cả thế giới đã bao phen kinh ngạc trước những  kỳ công mà người bộ đội mộc mạc đơn sơ ấy tạo được.

Những ngày qua lòng yêu nước toàn dân dâng cao, mọi thế hệ người Việt Nam như muốn tràn ra đường biểu tình phản đối hành động gây hấn của Trung Quốc.   Biểu tình là lẽ phản ứng tự nhiên khi thấy chuyện bất công, tuy nhiên muốn biểu tình có hiệu qủa thì cần phải tổ chức kỹ lưỡng.   Biểu tình có tổ chức giúp chúng ta tránh được những kẻ cơ hội chủ nghĩa, thừa dịp lái sức mạnh nhân dân để củng cố lực lượng riêng biệt cho họ, đồng thời tránh TQ chơi trò nham hiểm gây thương vong trong lúc biểu tình, và rồi ta lại chống ta, phân hóa hận thù để chính ta đánh ta, TQ rảnh tay lượm đảo chiếm biến.  Không thiếu những cá nhân muốn làm vua trên xương máu người khác dẫu có mất đất, mất biển.    Một phần quan trọng không kém là chúng ta tuyệt đối không được bài Hoa.  Phải tôn trọng yêu thương người Việt gốc Hoa như mọi sắc dân trong cộng đồng dân Việt.

Cách thể hiện lòng yêu nước cụ thể nhất trong tình thế hiện tại là mỗi người dân hạ quyết tâm xây dựng tổ quốc giàu mạnh, đàng hoàng hơn.    Cố gắng không mua đồ Trung Quốc cho đến khi họ không còn xâm phạm hải phận và sách nhiễu tàu bè của ta.   Là nhân viên, cán bộ, triệt để không được tham nhũng. Tham nhũng chính là rút máu của quân đội, tổ quốc Việt Nam.  Tham nhũng cũng đồng nghĩa bán đứng tổ quốc vào thời điểm nhạy bén này.  Mỗi người dân có thể làm được nhiều việc vĩ đại cho đến cỏn con.  Cắt giảm thuốc lá, bia rượu là  giảm chi phí y tế để góp thêm ngân sách quốc phòng.  Khi ra đường chúng ta không lái ẩu, vượt đèn - giảm thiểu tai nạn là ngăn chặn sự mất đi tài lực đất nước.  Gìn giữ đường phố sạch đẹp, không xả rác là giúp  tiết kiệm chi phí vệ sinh  và đem thêm khách du lịch đến thăm Việt Nam, tạo lợi nhuận kinh tế.

Doanh nhân cố gắng giao thương, khoa học gia cố gắng sáng chế, người công nhân cố gắng trong công việc, học sinh cố gắng học giỏi cũng là cách thể hiện lòng yêu nước qua việc giúp tổ quốc thăng tiến.     Bên cạnh đó quân đội Việt Nam đang rất cần sự giúp đỡ về tinh thần lẫn vật chất của mỗi người dân.  Để giảm thiểu hy sinh to lớn khi cuộc chiến xảy ra do thiếu trang thiết bị hiện đại,  một quỹ yểm trợ quốc phòng do người dân đóng góp cấn được thành lập và phát động để mọi tầng lớp người dân trong và ngoài nước tham gia.  Mua thêm được một chiếc tàu ngầm, chế tạo thêm được tên lửa chống hạm là giúp đỡ quân đội Việt Nam thành công trong chiến lược du kích biển, lấy đại dương  làm rừng sâu, lấy yếu chống mạnh, lấy ít chống nhiều.

Tổ quốc đang cần mọi người con đất Việt  gồm nhiều sắc dân, trong và ngoài nước bỏ qua những dị biệt, đoàn kết thành một khối sắt son, bình tĩnh sáng suốt, bản lãnh vững như thép để đối phó tình huống ngày càng phức tạp hiện nay. 

Huyền Lam

Ngày 7 tháng 5 năm 2014 - thương về cố hương.

Sunday, February 23, 2014

Văn Hóa Phật Giáo Tây Tạng Là Nguyên Khí Đại Lực Bảo Tồn Tây Tạng

--Văn Hóa Phật Giáo Tây Tạng Là Nguyên Khí Đại Lực Bảo Tồn Tây Tạng--

Hôm nay tổng thống Hoa Kỳ Obama đón tiếp đức Dalai Lama, Trung Quốc đã lên tiếng giận dữ phản đối. Nhân dịp này có nhiều nguồn dư luận khác nhau bàn về sách lược chống Trung Quốc của người Tây Tạng trong việc giành quyền tự trị. Có người cho rằng, đối với kẻ xâm lược thì súng đạn mới thành công, tụng kinh niệm Phât hoặc tự thiêu như người Tây Tạng thì sẽ không bao giờ có kết quả.

Trong trường hợp Tây Tạng (mỗi nước hoàn cảnh khác nhau), xin nhận đinh như sau:

Tây Tạng có thời chống ngoại xâm bằng vũ lực trong những năm 1950 nhưng bị tàn sát khốc liệt khiến Dalai Lama phải lưu vong… Mãi cho đến khi Mỹ bắt tay với Trung Quốc để chống Liên Sô vào 1970, cuộc chiến bằng vũ lực mới tạm giảm thiểu. Từ 1959-1970, cao nguyên Mustang - India giáp ranh Tây Tạng là nơi các ông trùm lông lá phương Tây huấn luyện kháng chiến quân Tây Tạng và viện trợ quân sự cho lực lượng đối kháng.

Tuy nhiên do Tây Tạng đất quá rộng và người quá thưa, Trung Quốc cứ đưa người vào những nơi trống vắng để từ từ đồng hoá. Mọi sự phản kháng dù là vũ lực cũng dễ dàng dập tắt như ở Tân Cương, Nội Mông, Mãn Châu.

Nhưng cái khác biệt giữa các nơi trên chính là yếu tố văn hoá Phật Giáo Tây Tạng. Nhờ có văn hoá Phât Giáo Tây Tạng (VHPGTT), dân tộc này không những giữ được bản sắc của mình mà còn truyền bá khắp thế giới. Hiện nay thiền viện Tây Tạng không do người Tây Tạng lập ra đầy khắp thế giới. Thành phần trí thức tây phương hoặc đông phương nhưng mang tâm hồn Tây Tạng nhiều vô số...đã góp phần làm nên sức mạnh Tây Tạng vượt ngoài biên giới đất đai và trở thành tính chất toàn cầu.


Nếu không có VHPGTT, thì số phận Tây Tạng chắc chắn sẽ bi thảm. Đây là cốt tủy, nguyên khí, đại lực giúp Tây Tạng tồn tại và phát triển mãnh liệt trên thế giới.

Huyền Lam
21 tháng 2-2014

Tuesday, November 19, 2013

Người Cha & Bài Kinh Sám Hối

Buổi chiều sau khi phụ mẹ lặt rau, bé Tâm ngồi học bài chờ ba đi làm về. Anh Trí bước vào nhà căng thẳng khác thường nhưng bé Tâm là đứa con gái 7 tuổi nào có biết chi. Bé lấy bài tập được điểm cao khoe rồi nhân tiện vòi vĩnh ba dẫn đi mua truyện tranh về đọc.

Anh Trí nhìn con bực bội, nói cộc lốc: - Không được!

Bé Tâm đi theo năn nỉ: - Con học giỏi, ba thưởng con nghe.

Anh Trí bỗng giận dữ la to: - Đã nói không được, sao không nghe lời ba!

Anh đưa tay đánh mạnh vào mông con. Bé Tâm đau quá hét một tiếng, nhìn mặt ba đầy thịnh nộ, bé khiếp đảm ôm mặt khóc nức nở. Chị Hoa vợ anh Trí nhìn chồng ngạc nhiên, sững sờ, định bụng chút sẽ hỏi riêng chồng.

Lần đầu tiên bị ba đánh, bé Tâm ấm ức thấy ba rất đáng sợ. Buổi cơm chiều không khí nặng nề dẫu mẹ cố gắng gợi chuyện. Bé Tâm ngồi vừa ráng ăn chút ít cơm vừa thút thít. Anh Trí thỉnh thoảng nhìn con muốn nói chi đó nhưng cứ ngập ngừng.

Sau bữa cơm, dọn dẹp chén bát xong, chị Hoa rót ly trà xanh, lấy miếng kẹo mè mời chồng và rủ ra ngồi trước mái hiên nhà nói chuyện. 

Từ tốn, chị Hoa hỏi anh Trí:
- Hôm nay anh hơi khác thường, con có làm chi đâu mà anh đánh con thế?

Anh Trí ngượng ngùng, ngồi trầm ngâm một lúc lâu mới lên tiếng:
- Hôm nay trong cơ quan có sự cố lớn. Nhân viên của anh đã không chấp hành quy định an toàn, làm hư dây chuyền sản xuất. Vì sự cố này một công nhân bị dây máy quất gãy cánh tay. Anh đã nhắc nhở nhân viên phải kiểm tra máy móc mỗi buổi sáng trước khi vận hành, thế mà... Không tức lên sao được!

Chị Hoa vẫn ôn tồn:
- Vậy là anh đem cái giận từ cơ quan về nhà, anh giận cá chém thớt rồi.

Anh Trí nhìn vợ gật đầu:
- Anh mất kiểm soát. Anh quên lời thầy dạy mỗi khi đi làm về, trước khi bước vào nhà, thở ba hơi dài, mỉm cười như Phật. Anh đánh oan bé Tâm. Tội nghiệp con.

Chị Hoa cầm tay chồng, mân mê an ủi:
- Nếu là em, chắc em cũng không làm chủ bản thân được. Thôi thì ngày mai anh dẫn con đi ăn kem, mua truyện tranh cho con để bù lại.

Anh Trí nhìn vợ, ánh mắt trìu mến, choàng tay ôm bờ vai chị Hoa, thì thầm:
- Việc đó dĩ nhiên sẽ làm, nhưng bù đắp bằng quà anh thấy sao sao em ạ. Không khéo con sẽ hiểu lầm, rồi sau này con lớn lên...
***
Thường mỗi tối sau khi học bài bé Tâm ra phòng khách coi ti-vi với ba mẹ rồi mới đi ngủ. Hôm nay chưa đến giờ, bé đã sớm đánh răng vào phòng. Suốt buổi chiều tối, bé thấy ba ngồi chỗ nào thì lánh xa chỗ khác. Nằm trên giường một đỗi, bé Tâm chưa ngủ được, bỗng nghe tiếng chân dừng trước phòng. Giọng anh Trí chậm rãi vọng vào:
- Tâm ơi, con ngủ chưa? Ba vào nói chuyện với con nghe.

Bé Tâm giật mình, không biết ba sẽ la chuyện gì nữa đây? Sợ sệt, lo lắng, bé lí nhí dạ rồi úp mặt xuống gối. Anh Trí đi vào, ngồi bên mé giường, lần tìm tay con ép giữa hai bàn tay, xoa nhẹ một lúc lâu, nhẹ nhàng lên tiếng:
- Tâm ơi, hồi chiều ba không đúng, đánh oan con. Ba xin lỗi con nghe!

Bé Tâm ngạc nhiên quá đỗi, nó không ngờ những lời nói ấy có thể thoát ra từ bậc cha mẹ. Hàng ngày đi học lắm lúc bạn bè làm sai cũng không chịu xin lỗi huống gì... Bé cuống lên, nhìn ba, nói gấp:
- Ba là người lớn không có sai. Con làm ba bực lên mà.

Vẫn dịu dàng vói con, giọng anh Trí trầm ấm:
- Ba không có lý do gì để đánh con như vậy. Nếu ba là ông vua có lỗi với em bé nghèo khó bán vé số ngoài đường thì cũng thành tâm xin lỗi con à. Huống chi là đứa con gái mà ba hết mực thương yêu. Làm sai thì ba phải có trách nhiệm xin lỗi. Mà con ơi, chưa tới giờ ngủ, con đi tụng bài kinh ngắn với ba được không?

Bé Tâm đã hết sợ ba, vui vẻ đáp ngay:
- Dạ được, nhưng sao vậy ba, hôm nay chưa phải ngày ăn chay mà?
- Thì để ba cảm thấy nhẹ nhàng hơn, nhắc nhở ba đừng làm sai. Tụng bài kinh sám hối mà con tụng mỗi Chủ nhật với Gia đình Phật tử trên chùa nha.

Anh Trí dẫn con gái rượu lên lầu trên, nơi có bàn thờ Phật đơn giản nhưng trang nghiêm. Thắp nén hương trầm dâng Phật, anh thỉnh nhẹ ba tiếng chuông. Trong tiếng ngân lan tỏa, anh ngồi xuống cạnh bé Tâm, thành kính cùng con đọc tụng:
Đệ tử kính lạy
Đức Phật Thích Ca…
Thành tâm sám hối
Thề tránh điều dữ
Nguyện làm việc lành…

Bé Tâm quên chắp tay búp sen trước Đức Phật tự hồi nào. Bé kéo chiếc gối ngồi sát anh Trí hơn, rồi dựa hẳn vào người anh như những lần nhõng nhẽo. Trong tiếng kinh vang đều, bé cảm được sự cao cả của người cha. Sung sướng tràn trề, bé thấy gần gũi, thương yêu ba quá đỗi.

Nghe chuông ngân, chị Hoa len lén ra ngồi giữa cầu thang, dõi theo tiếng hai cha con tụng kinh. Chị xúc động mãnh liệt, thấy hạnh phúc chi lạ, cảm được mình may mắn có người chồng vĩ đại. Chị mong thời kinh chóng qua để tới ôm sau lưng anh thật chặt, dựa đầu vào vai anh, chân thành nói tiếng thương yêu. Cám ơn anh đã gieo vào con tình thương yêu sâu đậm, nhân cách sống cao cả chân thật. Mắt chị mờ nhạt, mũi sụt sịt. Khói hương trầm cay lắm chăng?

Huyền Lam - Giác Ngộ 719

Friday, November 1, 2013

50 năm ngày chế độ Ngô Đình Diệm Sụp Đổ

50 năm trước, ngày này 1 tháng 11-1963, hình ảnh VN có phần giống ngày các chế độ độc tài ở trung đông sụp đổ gần đây. Hình do các phóng viên ngoại quốc ghi lại phản ứng của người dân khi chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ.











Thiết nghĩ những bức hình cũng đủ nói lên cảm giác người dân vào thời điểm đó mà không cần phải thêm một lời bình luận nào.

Huyền Lam

1/11/2013

Monday, October 21, 2013

Tưởng Niệm 35 năm ngày ra đi của thầy Thích Thiện Minh

Thầy Thích Thiện Minh
Nhân ngày tưởng niệm 35 năm ngày thầy Thích Thiện Minh mất tại trại cải tạo Hàm Tân, xin được đăng lại bài thơ của thiền sư Thích Nhất Hạnh viết cho người huynh đệ ngay trong đêm nghe tin ra đi của người bạn thắm thiết, người cùng chí hướng cao đẹp. 

Bài thơ làm đúng vào ngày tháng này 35 năm trước, vào thời vô sản cực đoan coi tôn giáo như một chướng ngại xã hội, cũng như coi buôn bán tư nhân (tư bản) là vòi độc hút máu nhân dân. Hùng khí bài thơ mỗi khi tôi đọc lại, dù đọc hằng năm mỗi khi làm lễ tưởng niệm, vẫn dâng trào cảm xúc trong tôi đến nghẹn lời..

Đối với tôi bài Lửa Từ Bi của thi sĩ Vũ Hoàng Chương cảm tác trước sự hy sinh của bồ tát Quảng Đức cảnh tỉnh chế đô Ngô Đình Diệm và bài Mây Trắng Thong Dong là tuyệt tác hùng ca vô úy, phụng sự nhân sinh trong tinh thần bất bạo động.



-- Mây Trắng Thong Dong --

Nhớ thuở xưa-khi người còn là đám bạch vân bay thong dong

ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông.

Người lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông

ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng.



Kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng

thì người biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông

Mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối

Người gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.



Lòng thảnh thơi đâu, khi hoa ngàn cỏ núi còn rên siết hận bất công,

Người đưa hai tay thiên thần, quyết tâm tháo bỏ cùm gông.

Trong khi bóng tối phủ đầy, họng súng đen ngòm bạo lực

Xương dồn thành gò cao chừ, trong khi máu đã chảy dài thành sông

Hai bàn tay ngươi đập nát, thương ôi, xích xiềng vẫn chưa tháo được,

Ta gọi sấm sét về bên ngươi, quyết cùng bạo lực mở cuộc thư hùng.

Gan dạ hơn người, trong đêm háo thành Sư Vương rống lớn

Hàng vạn loài ma quái nghe người, đã cầm cập run trong đêm sương



Hiên ngang không lùi bước chừ, dù phía trước dày đặc hầm chông,

Người thản nhiên đưa mắt nhìn bạo lực chừ, như nhìn vào khoảng không

Sống Chết là chi chừ, ép uổng nhau sao được?

Người gọi tên ta mà cười chừ, không một lời rên siết, dù tra tấn cùm gông



Bây giờ thoát đi, xiềng xích chẳng còn buộc nổi chân thân,

Người trở về kiếp xưa mây trắng, thảnh thơi trên bầu mênh mông;

Đến, đi tự người - đỉnh cao nào thích thú thì người dừng lại,

Cưỡi trên sóng bạc đầu chừ, ta hát ru người khúc hát bi hùng.

** Nhất Hạnh - Ngày 21/10/1978